Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

CHIẾN DỊCH HAY TRÒ HỀ

Với cái lưỡi không xương hôi thối và bốc mùi lũ rận lai đang ấp ủ một dự định để nhằm phá hoại đại hội 12 của Việt Nam ta. Đó chính là cái chiến dịch mang tên: “ tranh đấu cho tự do -  dân chủ - nhân quyền 2015”. Thực chất đó chỉ là trò hề chính trị mà chúng lập ra với không ngoài mục đích nào khác chính là nhận tiền “boa” từ các thế lực hại nước hại dân bên ngoài!
( Lũ rận ra sức kêu gọi cho chiến dịch “tự do-dân chủ-nhân quyền” ở Việt Nam”
Để có thể thuyết phục được các quan thầy bên ngoài rút ví chi tiền, đám rận mà đứng đầu là thằng Phạm Thanh Nghiên, Quang A, Huỳnh Ngọc Chênh đã lập ra một quy trình với 4 giai đoạn cho “tự do, dân chủ, nhân quyền”  Việt Nam. Bản thân tôi khi nghe đến cái giai đoạn đầu tiên của chúng xướng ra, đã thấy phi thực tế và không thể đạt được  rồi. Chúng tiến hành kêu gọi, hô hào mọi người (mà chủ yếu chỉ có đám rận tự sướng với nhau) ký tên vào cái "Thư ngỏ gửi Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và các Cơ chế Nhân quyền Quốc Tế về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam và chiến dịch Vận Động Tự Do - Dân Chủ - Nhân Quyền 2015 cho Việt Nam". Chỉ tiêu mà chúng đặt ra đó là 100.000 chữ ký. Đó thực sự chỉ là con số trong mơ . Nếu là 100 chữ ký sẽ là đúng thực tế hơn với chúng đấy.
Xin giải thích thêm, tại sao chúng lại mở chiến dịch vào đúng thời gian này? Thứ nhất, đã trở thành quy luật cứ đến trước một kỳ đại hội nào của đất nước ta thì chúng lại tiến hành các chiêu trò phá hoại vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Lấy đó làm cái cớ để kêu gào đám rận hô hào biểu tình gây rối để gia tăng áp lực lên chính quyền. Thứ hai là do trong tháng 3 này thì Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Quốc Cường đang dẫn đầu một đoàn đại biểu tham dự kỳ họp lần thứ 28 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, diễn ra từ 02 đến 27-3. Chúng cho rằng thông qua chiến dịch này để nhằm : “yêu cầu Chính phủ Việt Nam hành xử trung thực, giải trình, minh bạch và liêm chính, tôn trọng trách nhiệm và nghĩa vụ của mình theo quy định của các Công ước Quốc tế về Nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết và Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền”. Như vậy có thể thấy được, mục đích của chúng là thông qua các hoạt động “đấu tranh” trong nước để vu khống với thế giới rằng “Việt Nam vi phạm tự do, dân chủ, nhân quyền”. Đáng tiếc cho chúng, vấn đề dân chủ nhân quyền ở Việt Nam luôn được tôn trọng và đảm bảo thực hiện. Có thể nói việc nước ta trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền của Liên Hợp Quốc chính là bằng chứng đanh thép nhất chứng minh cho điều đó.
Chính vì vậy đám rận chủ nên thôi ngay cái trò hề này đi, thất bại thảm hại đang chờ đợi chúng mày đấy!

Quang Phúc

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

Vatica đang cổ vũ cho cuộc thập tự chinh mới?


          Nhà nước tự xưng Hồi giáo IS đang tự tung tự tác, ngày càng phát triển mạnh với phong trào thánh chiến hướng tới các nước thù địch phương Tây. Mỹ và liên quân đang đau đầu cho cuộc chiến chống khủng bố cả trước mắt lẫn lâu dài. Thiên Chúa giáo với vai trò là một tôn giáo lớn ngang ngửa Hồi giáo đã có những quan điểm hết sức tranh cãi thông qua phát ngôn của Vatican.
Phát ngôn mới nhất của Tổng giám mục Silvano Tomasi, nhà ngoại giao cao nhất của Vatican ở Liên Hiệp Quốc, cho thấy Vatican ủng hộ dùng vũ lực chống IS.
“Điều cần thiết là một liên minh có sự phối hợp và được suy nghĩ thấu đáo để làm tất cả mọi việc để đạt được một thỏa thuận chính trị mà không cần dùng đến vũ lực.”
Nhưng nếu điều đó là không thể thì lúc đó cần phải sử dụng vũ lực,” .


 Người phát ngôn của Vatican Silavano Tomasi
          Nhân sự kiện này, chúng ta lại nhớ đến một quá khứ không thiếu vết nhơ của giáo hội Gia tô giáo khi họ đã thực hiện cuộc thập tự chinh để đối đầu, tiêu diệt một tôn giáo khác to lớn không hề kém phần họ đó là Hồi giáo. Và một quá khứ tội lỗi phản khoa học, phản văn minh tiến bộ mà tôn giáo này đã từng làm khi đưa các nhà khoa học lớn, những nhà thiên văn học vĩ đại lên giàn hỏa thiêu vì những phát kiến mới đi ngược lại với lý thuyết tôn giáo của họ. Và điều đó đã gây nên những đại họa lớn, trọng tội diệt chủng khủng khiếp kinh hoàng đối với nhân loại. Và mối thù truyền kiếp của hai tôn giáo đã để lại hệ quả hôm nay, sự xung đột vẫn xảy ra. Một sai lầm khủng khiếp đó là kể từ thập niên 90 của thế kỷ 20 giới kỹ trị Tây phương xuất thân từ Ki – Tô giáo đã không ngừng thực hiện các bước để chống lại Hồi giáo với các cuộc chiến do Mỹ và Liên quân đứng đầu. Sẽ không ngoa khi chính Gia-Tô giáo trong lịch sử bị chia rẽ đã không đủ đức tin để lôi kéo tín đồ trước một đạo Hồi mạnh mẽ phát triển bùng nổ chóng mặt, đã thực hiện cuộc thập tự chinh gây nên ân oán oan nghiệt, nay Vatican đang bật đèn cho một cuộc thập tự chinh hiện đại và nếu nó xảy ra dự báo sẽ thảm khốc không kém.
          Mọi tôn giáo đều khuyên con người hướng thiện nhưng trong những giây phút sự hướng thiện biến mất bởi trong tay của Lãnh tụ tôn giáo nào đó đang có thanh gươm sắc nhọn và tham vọng quyền lực thế tục lớn lao đã làm lu mờ mắt họ. Vatican đang vô tình và cố ý khi cổ vũ cho bạo lực để trấn áp bạo lực mà không căn cứ trên bản sắc của tôn giáo, dân tộc, những nền văn hóa khác. Ngài Silvano Tomasi cần phải nhớ một điều rằng Thiên Chúa giáo ngày hôm nay văn minh và lộng lẫy, đẹp đẽ và hào nhoáng, hướng thiện và hòa hợp cũng từng phải trải qua một lịch sử không mấy đẹp đẽ, vẻ vang mà còn nhơ nhớp như đã nhắc ở trên. Thậm chí cả trong thể kỷ 20 khi thực dân đế quốc phương Tây đang xâm chiếm thế giới thì Thiên Chúa giáo đã góp phần không nhỏ cho công cuộc cướp bóc, cai trị, nô dịch các dân tộc hèn yếu, nhỏ bé và kém văn minh khác, Việt Nam là một trong những nước đó. Chính Ki – Tô giáo vì những toan tính về lợi ích chiến lược như phát triển đạo đã tiếp tay cho Pháp xâm lược và đặt ách đô hộ lên xứ An – Nam, điều mà lịch sử đã ghi nhận. Nếu ngài  Silvano Tomasi chủ trương ủng hộ các chính phủ phương Tây liên quân dùng bạo lực để tiêu diệt hay xóa bỏ nhà nước Hồi giáo IS thì đó là sai lầm căn bản. Bản thân IS ngày hôm nay hay Al – Queda của ngày hôm qua chính là sản phẩm tất yếu mà Mỹ và phương Tây đã tạo nên. Những cuộc sa lầy của Mỹ và đồng minh đã chứng minh rằng dùng bạo lực để trị bạo lực chưa hẳn là cách hữu hiệu. Thậm chí còn phản tác dụng.
Nhà nước Hồi Giáo tự xưng IS
          Ở vai trò là một tôn giáo lớn thiết nghĩ những người đứng đầu Vatican nên có một thái độ rõ ràng mềm dẻo và nhân đạo, sử dụng hòa bình như là giải pháp chủ chốt cho vấn đề giải quyết vấn nạn khủng bố IS hơn là phát ngôn một cách cực đoan hiếu chiến. Cuộc chiến do Mỹ và đồng minh tiêu diệt IS suy cho cùng vẫn đang là một cuộc chiến lớn giữa hai tôn giáo giữa một bên là Hồi giáo, một bên là Thiên Chúa giáo. Ngài Silvano Tomasi phát ngôn rằng cần thiết phải dùng vũ lực để chống lại họa diệt chủng chẳng khác nào đám cháy đang nhỏ ngài hắt thêm can xăng A92 vào. Mỹ và liên quân có dùng đến bộ binh và các lực lượng tinh nhuệ khác để thực hiện một cuộc chiến chống khủng bố mới thì việc tiêu diệt tận gốc IS là điều khó khăn và không ai dám chắc rằng sau Al – queda, IS sẽ đến lượt tổ chức mang màu sắc Hồi giáo nào nữa sẽ ra đời với bản chất khủng bố. Có một điều dám chắc rằng trước khi tiêu diệt IS thì Mỹ và liên quân đã cày xới tan nát lãnh thổ của các nước I – Rắc và Syria cũng như lấy đi sinh mạng của hàng chục ngàn người vô tội.
          Sự sai lầm của bất cứ một tôn giáo nào cũng đều do những người đứng đầu lèo lái nó tạo nên. Ngài Silvano Tomasi đang vô tình cổ vũ bạo lực và không nhìn Hồi giáo dưới những thang bậc giá trị khác để có các biện pháp hòa bình hơn giải quyết ván bài IS, Vatican đang vô tình đẩy mình đi theo một cuộc thập tự chinh của thế kỷ 21, sẽ không kém phần đẫm máu và kinh hoàng đang chờ đợi phía trước.
Quốc Thái

            


Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015

RẬN CHỦ QUA GÓC NHÌN “DẠY CON”

Qua vụ việc dân chủ kéo nhau đi biểu tình tưởng niệm 64 anh hùng đã ngã xuống ở đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa,  chúng ta có thể nhận thấy, sự khác biệt của cuộc đấu tranh trên mạng, của cuộc đấu tranh ở ngoài đời thường,  sự khác biệt của nói và làm như thế nào. Những sai trái của việc kêu gọi biểu tình đã được bàn ở bài trước (http://kenhvietnam.blogspot.com/2015/03/trach-nhiem-trong-ung-xu.html) Ở bài này, chúng ta nói tới sự dạy dỗ thế hệ sau một cách mù quáng, thiếu suy nghĩ của những người mẹ, người bố ngộ nhận mình đấu tranh cho cái gọi là “dân chủ” của Việt Nam.
Đáp lời kêu gọi của hội rận chủ NO – U FC, cũng như lời kêu gọi của nghệ sĩ Kim Chi (đang trốn ở nước ngoài) về việc tưởng niệm các anh hùng đã ngã xuống ở quần đảo Hoàng Sa để chống lại nhà nước Việt Nam, các rận chủ trong nhóm NO – U FC, cùng với những hội nhóm khác như hội phụ nữ nhân quyền Việt Nam,… đã tiến hành các hoạt động ở xung quanh bờ hồ, gây rối an ninh trật tự và mĩ quan của Hồ Gươm.
Xuất hiện khá nhiều trong đám biểu tình này là những em bé,  những người con người cháu của hội rận chủ, chúng còn bé tí, và còn chưa nhận thức được các vấn đề xã hội,  nhưng bố mẹ chúng đã không ngần ngại cho chúng đi biểu tình, không ngại cho chúng thấy được những việc làm cản trở sự phát triển xã hội và vi phạm pháp luật của bố mẹ chúng.



Ảnh: Cập nhật từ biểu tình gây rối trật tự 14/3/2015
Nhìn vào hình ảnh thì mọi người có thể thấy được, rồi đây, nhân cách của những đứa bé này sẽ như thế nào, nó có là công dân Việt Nam tốt,  sống theo pháp luật Việt Nam không? Hay chúng lại đi theo cái con đường mơ hồ như bố mẹ của chúng. Người ta thường nói, “hi sinh đời bố, cũng cố đời con” để chỉ rằng bố mẹ luôn cố gắng, chịu khó, chịu khổ để cho con cái mình được sung sướng, được hường những gì tốt đẹp nhất,  nhưng rõ ràng thì ở đây rận chủ đã đi ngược lại, “hi sinh đời con và cũng cố đời bố”. Hi sinh cái tương lai phát triển bình thường của những đứa trẻ này, đưa chúng làm công cụ để đi biểu tình,  cho chúng nhuốm bẩn nhân cách bằng các việc làm của bố mẹ nó. Thực tội thay!!!!!
Có lẽ,  việc huỷ hoại nhân cách con cái mình của những rận chủ đã có hệ thống, như trường hợp của Bùi Thị Minh Hằng, Trần Thị Nga hay chính Nguyễn Lân Thắng cũng thế.

Ảnh: Con gái Nguyễn Lân Thắng
Ảnh: Con gái Bùi Hằng đang hướng theo hoạt động của mẹ nó
Rõ ràng,  chính nhưng người bố người mẹ có những hoạt động vi phạm pháp luật và ngoan cố chống chính quyền nhà nước thế này thì con cái của họ cũng sẽ bị ảnh hưởng và mất đi những cái tốt của người Việt Nam. Tôi mong rằng, những tên rận chủ hãy nên xem lại những việc làm của mình,  có đi phá rồi trật tự, có đi biểu tình, chửi bới thì cũng không nên mang những đứa trẻ con chưa nhận thức được vấn đề như thế, đừng biến những đứa bé thành những công cụ cho những hoạt động kiếm tiền của minh như thế, hãy thể hiện,  mình là người lớn,  mình đủ khả năng lo cho những đứa con của mình.
Qua góc nhìn về việc dạy con của “rận chủ” thì có thể hiểu được trách nhiệm thế hệ của rận chủ là không có, họ chỉ nghĩ được cho mình, chỉ làm sao sống sung sướng mà quên đi, con cháu của họ cũng cần phải sống, con cháu của họ cũng phải tồn tại và hơn hết là con cái cũng họ cũng cần phải phát triển toàn diện.
Niềm Tin



Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Phạm Chí Dũng đang nhận định liều về quan hệ Việt Mỹ

Sự kiện Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ đã thu hút sự quan tâm chú ý rất lớn của dư luận trong và ngoài nước, chuyến thăm có thể là nền tảng cho sự phát triển mạnh mẽ hơn nữa quan hệ hợp tác Việt – Mỹ về nhiều mặt. Điều đáp ứng được nhu cầu hội nhập của đất nước, đáp ứng đòi hỏi của thời cuộc trước những thách thức lớn lao mà dân tộc Việt Nam đang gặp phài. Vì thế, chuyến thăm sắp tới đưa lại niềm vui cho rất nhiều người, những ai có cái tâm với đất nước luôn mong muốn đây sẽ là một chuyến thăm tốt đẹp, đạt được nhiều thành quả. Ngược lại, cũng có không ít kẻ tâm địa xấu xa, nhỏ mọn đã đơm đặt bịa tạc, hòng xuyên tạc về đường lối ngoại giao của Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam nhân dịp này. Trong đó, Phạm Chí Dũng, kẻ đã có thâm niên về chống phá đất nước đã nhân dịp này để phát biểu xuyên tạc về quan hệ Việt – Mỹ, với bài phát biểu sặc mùi phản động trên BBC “Ai đang cản trở quan hệ Việt Mỹ”.
          Về quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ, đó là mối quan hệ tiến dần theo thời gian kể từ khi Việt Nam thống nhất đến nay với nhiều thuận lợi nhất định nhờ đường lối mở cửa hội nhập đúng đắn của giới cầm quyền Việt Nam cũng như một số toan tính mới của Hòa Kỳ. Quan hệ Việt Nam – Mỹ là mối quan hệ chông chênh ngay từ phút đầu lịch sử nước Việt Nam ra đời, khi mà Tổng thống Truman đã khước từ những bức thư chủ tịch Hồ Chí Minh về việc kết giao giữa hai nước. Điều đó đã khiến dân tộc Việt Nam phải mất hàng núi xương, sông máu để chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc, giành lại độc lập hoàn toàn, thống nhất toàn vẹn nong sông sau này. Tất nhiên, cái giá mà Mỹ phải trả khi sa lầy ở Việt Nam cũng là quá lớn, điều đó đã gây cho Mỹ một nỗi đau gặm nhấm suốt 40 năm qua, tạo nên một hội chứng chiến tranh Việt Nam khá nặng nề trong giới cựu binh Mỹ đã từng tham chiến tại miền Nam Việt Nam. Tuy vậy, những cải thiện về mối quan hệ 2 nước trong những năm gần đây là một thành tựu rất lớn, từng bước Mỹ đã phải chú ý đến Việt Nam trong cuộc chơi đối đầu với siêu cường mới nổi Trung Quốc, điều đó cũng giúp Việt Nam dần dần hội nhập sâu rộng vào sân chơi thế giới, tiếp cận với nền văn minh phương Tây. Đó là những gì chúng ta đang nhìn thấy.
          Tuy nhiên, đi liền với những hợp tác giữa Mỹ và Việt Nam, những ủng hộ Việt Nam trên một số mặt thì Mỹ vẫn luôn là trùm sỏ mong muốn sử dụng bằng mọi cách để xóa bỏ thể chế Việt Nam. Điều đó được chứng minh không chỉ bằng lý thuyết mà còn bằng thực tiễn. Nếu ai đó đã đọc “1999 chiến thắng không cần chiến tranh” đều hiểu được những điều mà Nixxon nói, đó là Mỹ không dùng vũ khí, máy bay, tàu chiến để tiêu diệt nhân dân Việt Nam trung dũng anh hùng, Mỹ không chi tiền để dựng nên hay bảo vệ một chính quyền hủ bại, gia đình trị như chính thể Ngô Đình Diệm mà đi liền đó là các chiêu thức “diễn biến hòa bình” với Việt Nam. Trong đó việc chu cấp tài chính, hỗ trợ, ủng hộ các tổ chức kiểu Xã hội dân sự như Hội nhà báo độc lập của Phạm Chí Dũng để chống chính quyền…dựng ngọn cờ để lật đổ thế chế hiện nay như Lê Quốc Quân…Những kế hoạch âm thầm để tạo tiền đề cho một cuộc cách mạng màu ở Việt Nam, để xóa bỏ chính thể hiện nay, xây dựng một chính thể thân Mỹ. Vì vậy, không quá khi Phạm Chí Dũng luôn hô hào Việt Nam phải thân Mỹ, tránh xa Trung Quốc. Việc Phạm Chí Dũng phát biểu rằng:
          “ "Tôi luôn có cảm giác là có chuyện thọc gậy bánh xe, từ năm 2013 tới giờ. Thực ra có những thông tin đồn đoán, ngoài lề, những chuyện 'thọc gậy bánh xe' hoặc 'phá đám' đã diễn ra từ năm 2006-2007, vào thời điểm đó là Việt Nam chuẩn bị gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới và lúc đó ông Nguyễn Minh Triết đi Hoa Kỳ.
"Còn trong những năm vừa qua, từ năm 2013 tới giờ, xuất hiện hiện tượng đó, tuy vậy nhưng mà không có bằng chứng, thành thử khó nói được chuyện này. Chỉ có một điều tôi biết chắc chắn rằng có một bộ phận an ninh Việt Nam, họ rất thiếu văn hóa.
          Chắc chắn Phạm Chí Dũng là kẻ được xèng rất nhiều từ Mỹ, là người được giao cho nhiệm vụ đứng đầu băng đảng Hội nhà báo độc lập bất hợp pháp với mong muốn một vị thế nhất định cho hội này, có đủ tiềm lực và quyền phát ngôn đủ trọng lượng làm cho chính thể hiện hành phải nể sợ. Nhưng Phạm Chí Dũng, Ngô Nhật Đăng và vô số kẻ khác đang cổ vũ cho Hội Nhà báo độc lập đều đa phần vô tài, bất đức, yếu kiến thức và hạ đẳng về nhân cách. Chính vì thế kiểu phát ngôn như trên đây của Dũng là không hiếm thấy. Và những phát ngôn hết sức chung chung, không có dẫn chứng thực tế về chính trị, thiếu đi tư duy ngoại giao Việt Nam thể hiện sự gà mờ của Dũng. Sự việc Dũng phát ngôn với BBC suy cho cùng chỉ là sự đánh bóng bản thân, gây sự chú ý. Còn trên thực tế Phạm Chí Dũng rất sợ rằng Việt Nam quan hệ chặt hơn với Mỹ. Bởi kênh ngoại giao chính thức Việt Nam – Mỹ mở rộng ra, phát triển hơn sẽ ép buộc Mỹ phải buông bỏ các hoạt động thù địch với Việt Nam. Lúc đó lợi ích của Phạm Chí Dũng và đồng bọn sẽ khó được Mỹ đếm xỉa đến, một tương lai đói hơn trâu Sapa gặp tuyết đang chờ Dũng và đồng bọn.
          Nếu có ai đó đang thọc gậy bánh xe thì chính Dũng và đồng bọn là những kẻ đầu tiên. Chúng luôn có những luận điệu trái ngược với đường lối của thể chế hiện hành, thể hiện sự thông minh, sự tinh tường nhưng suy cho cùng chỉ là chống phá đất nước. Nói gì đi chăng nữa thì mối quan hệ Việt - Mỹ vẫn ngày một phát triển, bởi trong thế giới hiện nay không chỉ riêng gì Mỹ cần Việt Nam hay Việt Nam cần Mỹ, mà hai nước đều xuất phát từ thực tế khách quan đòi hỏi của thời cuộc toàn cầu hóa.
Quốc Thái
         


Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Chính trị không phải là một áng văn

            Cứ đến 30 tháng 4 hàng năm, một chiêu bài không hề cũ, có thể nói đã được nhai đi nhai lại đến gần 40 năm nay đó là xuyên tạc về những sự thật lịch sử, những quan điểm trái chiều được đưa ra để bình luận về chiến thắng này. Năm nay cũng không ngoại lệ, có lẽ nhà văn Dương Thu Hương là người đang khai màn cho những chiêu trò mới của năm nay khi phát biểu trên RFA về vấn đề này.
          Với màn diễn tuồng vụng về, ẻo lả của một mụ già có chút chữ nghĩa nhưng đã hết thời Dương Thu Hương đã khẳng định với phóng viên RFA Tường An rằng: “Tóm lại, tôi thấy cần phải chống Cộng, nhưng trước hết cần phải soi lại bản thân mình. Thế còn người Cộng sản nhìn lại ngày 30/4 như  một điều hãnh diện thì tôi đó là sự ngu ngốc.” . Những câu nói đã nói hết dã tâm chống phá đất nước, chống lại chế độ hiện hành. Tóm lại phải chống Cộng nhưng tất cả chỉ là vì mục đích cá nhân, vì đong xèng chứ Dương Thu Hương không lấy ra được chứng cứ nào cho nên hồn. Về vế cần phải chống Cộng thì đó là vế cần thiết phải xem lại, một nhận định đầy thù hận và cảm tính. Vế “cần phải soi lại bản thân mình là đúng” bởi nhân vô thập toàn, cần nhìn nhận lại bản thân mình trước khi phán xét ai đó, phán xét về sự vật hiện tượng gì đó và Dương Thu Hương là người đầu tiên nên làm việc đó. Trong câu phát biểu trên Dương Thu Hương đã phủ nhận sạch trơn chân giá trị đích thực, ý nghĩa lớn lao của chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975. Là một nhà văn đáng lẽ Hương phải hiểu được câu nói “ai bắn vào lịch sử bằng một khẩu súng lục thì lịch sử sẽ bắn lại người đó bằng một khẩu đại bác” chứ. Những người Cộng sản ở Việt Nam có thể không là mãi mãi nhưng họ đã có một vai trò hết sức to lớn trong lịch sử dân tộc thế kỷ 20 và đang ở thế kỷ 21 này. Thắng lợi ngày 30 – 4 không phải là thắng lợi riêng của những người Cộng sản mà đó là thắng lợi lớn của dân tộc Việt Nam. Chiến tranh là đau thương, mất mát, lòng người ly tán, có bên thua bên thắng nhưng xét về đại cục thì dân tộc Việt Nam đã thắng. Nhưng Tổng bí thư Lê Duẩn đã từng phát biểu “vấn đề lớn nhất sau giải phóng miền Nam là hòa hợp dân tộc”. Non sông Việt Nam từ đời cha ông để lại cho thế hệ sau không thể bị chia năm sẻ bảy, không thể bị cát cứ 4 phương, không thể bị chia cắt 2 miền, chân lý đó không bao giờ thay đổi. Nếu kẻ nào xét lại lịch sử, đang cố tình xuyên tạc chiến tranh thống nhất miền Nam thì kẻ đó đang ủng hộ cho tư tưởng chia cắt đất nước, kẻ đó có tội với dân tộc, có tội với thế hệ tiền bối đi trước, có tội với con cháu mai sau. Vấn đề người Cộng sản lên nắm quyền ở Việt Nam là do lịch sử quyết định trong cơn nguy nan của dân tộc, còn vấn đề chống Cộng ngày hôm nay hay không là vấn đề của những cá nhân ngày hôm nay. Rõ ràng những người Cộng sản sau chiến tranh đã đặt hòa hợp dân tộc lên hàng đầu, những người chống Cộng như Dương Thu Hương vì thù hận, thiếu nhân văn mà cố tính khoét sâu vào vết thương dân tộc đang dần lành miệng.

Dương Thu Hương trong cuộc phỏng vấn với đài RFA


           Người Cộng sản có quyền hãnh diện, đó là điều tất yếu vì họ đã đánh tan thể chế gia đình trị hủ bại họ Ngô do Mỹ dựng nên, thống nhất non sông về một mối, nếu không có ngày 30 tháng 4 năm 1975 thì hình ảnh Việt Nam hiện tại sẽ bi đát không kém hai miền Triều Tiên hiện nay. Và sẽ nguy hiểm hơn khi Trung Quốc đang có tham vọng không ngừng trong bành trướng lãnh thổ. Cũng như trong lịch sử đại họa xâm lăng chỉ đến với dân tộc Việt Nam khi tranh giành quyền lực cát cứ bốn phương. Một người như Dương Thu Hương luôn cho rằng thông minh, viết lách vang bóng một thời mà vẫn có những suy nghĩ hết sức ẫu trí.
          Xin thưa với nhà văn Dương Thu Hương rằng vận mệnh dân tộc, sự trường tồn của đất nước hay chính trị không giống như một áng văn có thể nháp đi nháp lại nhiều bản thảo, không được thì vứt bỏ và viết lại, được đưa ra văn đàn thưởng thức bình chọn đúng sai theo các chân giá trị. Chính trị không có đúng sai tuyệt đối mà chỉ là những giải pháp chiều theo quyền lợi số đông. Ví dụ đơn giản nhất đó là ngày 30 tháng 4 không phải để nhắc lại sự đúng sai của bên này, bên kia một cách tuyệt đối mà đó là ngày thắng lợi của cả dân tộc, điều đó lịch sử đã ghi nhận và mãi không thay đổi. Cũng giống như chính trị và viết văn là hai vấn đề khác nhau hoàn toàn đấy bà Dương Thu Hương ạ!
Quốc Thái





TRÁCH NHIỆM TRONG ỨNG XỬ

Bài viết này, tôi xin được gửi tới những người trong nhóm NO – U FC, những người đang phát động cuộc biểu tình đòi tưởng niệm ngày hải chiến Gạc Ma 14 tháng 3 ở quần đảo Trường Sa, một hành động nếu như nhìn thoáng qua thì người ta sẽ nghĩ đó là một hành động tốt, một hành động có ý nghĩa và nó thể hiện lòng yêu nước,  nhưng thực tế thì nó không như thế, đó là một hoạt động đánh lừa cảm xúc của những người dân nhằm mục đích cuối cùng là tập hợp lực lượng gây rối trật tự công cộng và khuếch trương thanh thế của nhóm NO – U FC này mà thôi.

Ảnh: Logo của NO – U FC
Đây không phải là lần đầu tiên, nhóm NO – U FC này tiến hành kêu gọi biểu tình và trực tiếp đi biểu tình. Trong thời gian cách đây không xa những thành viên trong nhóm này đã có nhiều hoạt động tượng tự khi vấn đề biển Đông đang nóng, khi Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép tại cùng biển của Việt Nam hay những ngày  kỉ niệm chiến tranh biên giới phia bắc, nhưng bản chất thì những hoạt động đó chỉ là mang danh nghĩa, mị dân mà thôi. Những hoạt động chúng tiến hành luôn có sự manh động và chống phá chính quyền một cách sâu sắc, chúng kêu gọi chống Trung Quốc nhưng lại lồng ghép những nội dung chế giễu, coi thường những việc làm của đất nước Việt Nam, có lúc còn đòi bỏ điều 4 hiến pháp, đòi thả những người bị pháp luật Việt Nam xử lí như Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ,…Vậy,  yêu nước ở đây được hiểu như thế nào????
Câu trả lời của tôi chắc chắn sẽ giống với nhiều bạn,  biểu tình đây chỉ là một hình thức trá hình yêu nước. Nó chỉ là cách những con người này thể hiện sự ngông cuồng, thể hiện sự yêu nước không có văn hoá,  hay sự ứng xử của chính những con người này để thể hiện lòng yêu nước cần phải xem lại.
Ảnh: No – U FC biểu tình…( Hãy chú ý hành vi vứt cờ tổ quốc của những người này)
Ứng xử là một biểu hiện của giao tiếp, là sự phản ứng của con người trước sự tác động của người khác với mình trong một tình huống nhất định được thể hiện qua thái độ, hành vi, cử chỉ, cách nói năng của con người nhằm đạt kết quả tốt trong mối quan hệ giữa con người với nhau. Ứng xử để thể hiện lòng yêu nước cũng là một phần trong ứng xử của con người nói chung và nó có rất nhiều cách, nhưng với những thành viên nhóm No – U FC, họ đều là những người trẻ tuổi, hầu như là thanh niên, có sức khoẻ, có điều kiện được học tập thì yêu nước với họ phải là cống hiến, yêu nước phải là sáng tạo ra những giá trị vật chất có chất xám, hay đơn giản chỉ là một người công dân tốt, chấp hành mọi quy định của pháp luật, chứ không phải ứng xử một cách có chủ đích, rập khuôn và có ý đồ trong việc kêu gọi biểu tình như thế.
Theo quan điểm của tôi, sự ứng xử của nhóm NO – U FC là ứng xử thiếu trách nhiệm và thiếu tính khách quan, vì cơ bản người ta không ai yêu nước mà không nhận thức được việc làm của mình như thế. Những người lính đã hi sinh cho tổ quốc Việt Nam như hiện nay sẽ luôn được tưởng nhớ bằng sự tôn trọng nhất. Và thực tế Việt Nam đến được với hoà bình, phải đánh với hai cường quốc ngoại xâm, số người hi sinh thực sự nhiều,  chúng ta có ngày 27 tháng 7 để tưởng nhớ chung cho tất cả. Sự hi sinh của những người lính năm xưa luôn được đối xử công bằng, không có phân biệt hi sinh ở đâu, cho nên đừng có khơi gợi như thể mình là người duy nhất biết về những sự kiện đó như thế. Và ứng xử một cách thiếu suy nghĩ như thế.
Sự ứng xử như thế này có thể bắt nguồn từ động cơ khuếch trương thanh thế của họ trong làng rận chủ (như đã nói ban đầu), cũng có thể là họ đang ảo tưởng về sức mạnh và vị trí của mình trong xã hội. Đôi lúc họ nhầm tưởng họ là lãnh tụ phong trào cách mạng chăng. Và tôi chắc chắn rằng những hành động của họ là sai lầm,  và những hành động của họ chỉ muốn thực hiện mục đích riêng của họ mà thôi.
Vì thế, những thành viên trong NO – U FC này nên xem lại những ứng xử của mình với quê hương đất nước, đừng để hành động của các bạn là những hành động phi nghĩa và đáng lên án mãi như thế.
Niềm Tin




Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

“NỮ ANH HÙNG ĐÀI RFA” TRẦN THỊ NGA, ĐỖ THỊ MINH HẠNH – NÊN TÔN TRỌNG KHÔNG???

Câu chuyện tôi đang muốn nói tới đây chính là việc đài châu Á tự do RFA tuyên dương 17 phụ nữ anh hùng châu Á và được khắc hoạ trong danh sách e – book có tên là It’s not OK. Những người phụ nữ này đến từ các quốc gia là Trung Quốc, Việt Nam, Myanmar, Campuchia, Bắc Hàn, Tây Tạng, Lào và Tân Cương. Trong đó Việt Nam đóng góp với hai cái tên là Đỗ Thị Minh Hạnh, Trần Thị Nga. Đây là hai nhân vật được cư dân mạng gọi với cái tên trừu mến: “rận chủ”. Và đó là sự lố bịch của đài châu Á tự do RFA trong việc đánh bóng tên tuổicho những người đang vi phạm pháp luật đồng thời có hoạt động chống lại nhà nước Việt Nam trên lịnh vực nhân quyền.
RFA là một trong những đài đã và đang có những hoạt động xuyên tạc sự thật tại Việt Nam đồng thời làm cho hình ảnh của Việt Nam trên trường quốc tế bị méo mó. Đó là điều không thể nào chấp nhận được và nếu bạn là người yêu nước bạn phải đứng ra nói lên những sự thật đó. Tuy nhiên, đối với những nhà dân chủ cuội,  họ xem đâu như một “vựa” cho họ kiếm tiền, kiếm thu nhập bằng cái nghề chửi tục, văng bậy tại Việt Nam và Trần Thị Nga, Đỗ Thị Minh Hạnh là một trong số đó.
Nhìn lại danh sách của đài RFA trong việc tuyên dương những nữ anh hùng, chúng ta có thể thấy được  một điều lạ là không có một người phụ nữ của nước  có quan hệ thân Mĩ và các nước châu Âu. Chẳng hạn như Hàn Quốc, Nhật Bản,  Thái Lan hay Philippines…Tôi tự đặt một câu hỏi,  phải chăng phụ nữ của những nước này họ không anh hùng, hay họ không có tiếng nói để có thể được đài RFA  tuyên dương,  hay có một mục đích nào khác trong việc tuyên dương những người phụ nữ này.
Tôi nghĩ phụ nữ châu Á, đặc biệt là những nước có nên kinh tế phát triển không thể không có những con người anh hùng được,  và việc đưa ra sự tuyên dương này là có một mục đích riêng. Đó là một hình thức PR cho những con người này, mà thực tế, họ chẳng có một tiếng nói gì trong đất nước, hay không có một cống hiến gì trong quốc gia họ đang sinh sống. Kể như Đỗ Thị Minh Hạnh hay Trần Thị Nga cũng thế cả mà thôi. Trần Thị Nga cũng chỉ là một dân oan đểu, chuyên đi hoạt động chống chính quyền, không tôn trọng pháp luật. Ngoài ra Trần Thị Nga cũng không giữ đúng phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam khi ả này đã có những mối quan hệ bất chính và sinh ra những đứa con không cha (http://trelangblogspotcom.blogspot.com/2014/01/chan-dung-nha-zan-chu-tran-thi-nga.html).

Ảnh: Chân dung rận chủ Trần Thị Nga
Còn Đỗ Thị Minh Hạnh là người như thế nào???  Đỗ Thị Minh Hạnh bị kết án tù 7 năm với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo Điều 89, Bộ luật Hình sự. Y và 2 bị cáo khác đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công, phá hoại tài sản doanh nghiệp theo chỉ đạo của Trần Ngọc Thành – kẻ cầm đầu tổ chức phản động “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam” do Thành lập ra ở Ba Lan. Vào lúc 1 giờ sáng ngày 14-11-2006, khi đang rải truyền đơn vu cáo, bôi nhọ Đảng, Nhà nước ta, đồng thời kích động biểu tình, gây rối trật tự công cộng tại xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, cả bọn bị bắt quả tang với toàn bộ tang vật. Sau đó, cả bọn đã được đưa ra xét xử và phải chịu hình phạt thỏa đáng.

Ảnh: Rận chủ Đỗ Thị Minh Hạnh ngay sau khi ra tù
Và đáng buồn thay, hai con người,  hai nhân cách không tròn trịa, không được người ta tôn trọng, hai con rận đang trên đà thoái trào lại được một cái đài chuyên đi nói phét tâng bốc lên, đánh bóng thêm một tí với một mục đích cuối cùng là đưa hai con người này trở lại là một công cụ,  một phương tiện chống chế độ Việt Nam mà thôi.
Sự vui mừng của đám rân chủ có thể được thấy rất rõ (https://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2015/03/08/tam-tinh-cua-hai-phu-nu-anh-hung-vn/). Nhưng họ quên rằng, trên đất nước Việt Nam không chỉ có mỗi họ, không gian mạng cũng không chỉ tồn tại mỗi họ để họ có thể thích nói phét thế nào thì nói. Việt Nam còn có những người phụ nữ khác, với những công việc có ý nghĩa đáng được người ta biết tới hơn. Và chúng tôi, chúng tôi chỉ tôn trọng những người nữ anh hùng Việt Nam chứ không bao giờ tôn trọng cái loại người Việt mà đi làm rối cho người nước khác, cho quốc gia khác như thế. Đặc biệt khi những con người này trình độ cũng không đâu vào đâu, lông bông và vô văn hoá.
“Nữ anh hùng đài rfa” trần thị nga, đỗ thị minh hạnh – nên tôn trọng không??? Các bạn có thể tự trả lời được rồi đấy. Còn riêng tôi, câu trả lời là: Không. Qua đây tôi cũng mong mọi người hãy cùng nhau lên tiếng tẩy chay danh hiệu “nữ anh hùng đài RFA” của hai rận chủ này.

Niềm Tin
aimua24h.com