Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Bọ Lập đang vả vào mồm lũ kền kền

Đúng như dự đoán, khi có một tên đồng đảng vào tù thì ngay lập tức lũ bên ngoài sẽ réo lên như cơn đồng rằng Lập là người trung nghĩa, yêu nước thương dân, rồi nào là nhà văn chân chính chân phụ cái gì gì đó. Đấy là bài cũ quen thuộc của đám kền kền chờ để kiếm xèng mỗi khi có sự vụ. Bọ Lập nhập kho là chúng lại có dịp để thi thố tài năng với quan thầy, nghĩ đủ cách chắp bút đong xèng. Cả lũ chúng đã ném bừa lên mạng một bài “Yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập. Chúng nó thanh minh đủ kiểu, càng nói nhiều bao nhiêu càng lộ bản chất của chúng.
Nhưng khi vừa vào tạm giam để phục vụ cho công tác điều tra thì Bọ Lập đã cúi đầu nhận tội trước pháp luật. Anh đã thấy rằng việc bì bõm viết lách đả kích xưa nay là không cần thiết, anh chỉ nên viết văn thiên về nghệ thuật, văn học đơn thuần. Quả thật, viết về chính trị đâu đơn giản, viết về xã hội lại càng phức tạp, bút sa gà chết. Và Bọ Lập đang tiệm cận với lưỡi hái pháp luật, nếu anh viết thêm nữa chắc chắn sẽ không thể tránh khỏi sự trừng trị. Nên Bọ Lập xin khoan hồng là điều đúng đắn. Bọ Lập dù nổi tiếng thì trong mắt người khác Bọ vẫn chỉ là một người tàn tật khập khiễng, không hơn không kém. Những tác phẩm dâm dật trần trụi của Bọ được đón nhận nhiều khi cũng phần nào kèm theo sự thương hại. Còn một khi Bọ không lượng được sức mình mà viết láo thì cây gậy pháp luật sẽ đập vỡ sọ Bọ. Bọ  Lập đã khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại, đồng thời "cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội.". Đúng, cứ như thế thì ai mà chẳng ưa. Đồng thời lời phát biểu vừa rồi của Bọ Lập chẳng khác gì một cái vả bốp vào mặt lũ kền kền kia. Chúng nó đang lớn tiếng thanh minh, bào chữa cho Bọ Lập rằng Bọ Lập viết lách thể hiện quan điểm ôn hòa, không chống đối. Nhưng đằng này Bọ đụng Công an là Bọ cúi đầu nhận tội luôn.

                                           Nguyễn Quang Lập
Vẫn giống như những kịch bản của các lần trước. Khi một tên đồng đảng vào kho thì lũ ma cô sẽ rủ nhau vạch vú tụt quần ăn vạ, thậm chí là chửi bới chính quyền không thương tiếc. Bọ Lập bị bắt một loạt đài báo phá hoại như BBC, RFA, đám blogger trong nước đã nhảy vào can dự. Đám ô hợp kia đã ra một yêu cầu thả ngay Bọ Lập. Chắc chắn là Bọ Lập sẽ được thả trong nay mai vì chính quyền này đã bao giờ xử phạt người biết hối lỗi đâu. Bọ Lập nhìn thế nhưng hóa ra khôn, không như đám Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, cứ cãi chày cãi cối, được đám kền kền kia tung hô là sướng lên, bất chấp đúng sai rồi phải nhập kho bóc lịch. Bọ Lập chắc chắn đã biết rằng đám bên ngoài chỉ lợi dụng phút sa cơ của Bọ để kiếm tiền mà thôi, tình nghĩa nước non gì chứ. Nhưng đám kền kền kia cũng đã chơi bài “ném cát bụi tre”, đằng nào chúng cũng kiếm được xèng. Nay Lập đã được thông não, tự biết con đường tự cứu lấy mình. Lập nay mai được thả ra chúng nó lại tranh công, nào là sức ép dư luận, rồi sức ép của nhân dân, sự chiến thắng của công lý…lúc đó chúng tha hồ mà dây máu ăn phần.
 Nhưng dù sao tôi cũng mừng là Bọ Lập đã biết nhận lỗi, còn đám kền kền kia bẽ mặt là đúng, chúng đang bị sự thật vả vào mặt. Nhưng trách sao được chính mấy tên trong đám kia cũng đang lo thay cho thân phận của chúng, không cẩn thận có ngày chúng cũng bị nhập kho. Thương cho đám ngu ngốc này. Dù sao cũng mong rằng Bọ Lập là người không tráo trở, sẽ hoàn lương để sống với vợ con, đừng để bọn kia lợi dụng.
Quốc Thái

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Vì sao nên bắt ông Lê Hồng Thọ?

Xin lỗi đọc giả về cái tít, nghe quá giống như một bài phân tích về pháp lý, nhưng không phải vậy. Bài viết chỉ nhằm mục đích bàn qua về việc vừa rồi Bộ Công an tiến hành bắt blogger Lê Hồng Thọ, chủ blog Người lót gạch. Một thành viên nữa của giới blogger đã phải nhập kho chờ đợi tòa tuyên án theo điều 258.
Xưa nay việc các blogger Việt Nam gây nên các sự vụ đã không hề ít, hễ đụng phải những cây viết nghiệp dư này là ai ai cũng khiếp. Từ vụ đòi từ bỏ điều 258 cho đến việc ra các yêu cầu, phát động lấy chữ ký trên mạng. Nay một blogger đồng bọn bị bắt cũng gây nên sự um xùm, kịch tính không kém. Thông tin ông Lê Hồng Thọ bị bắt được lan truyền ngay lập tức thu hút sự theo dõi của giới viết blog. Vì đây là những vấn đề mang tính pháp luật, liên quan trực tiếp tới quyền lợi của các blogger. Phần nữa vì hiện nay trong xã hội Việt Nam đang tồn tại một bộ phận không ít kẻ bị ảo tưởng sức mạnh, sử dụng blog là nơi chém gió để thể hiện sức mạnh đó. Ông Lê Hồng Thọ là một trong những người như vậy. Blog Người lót gạch là nơi ông đã thể hiện cá tính của ông một cách thái quá bất chấp thực tế khách quan của xã hội. Sau khi ông Lê Hồng Thọ bị bắt đã đồng thời có một số trang blog khác lên tiếng phản đối, ngay cả đại BBC, RFA, VOA cũng đã lợi dụng tình huống này để đưa tin, bình luận, chỉ trích chế độ đã bỏ tù một blogger yêu nước, ngay thẳng. Những bài viết liên tục đăng tải lên mạng đã ngay lập tức làm cho người đọc có những nhầm lẫn về vấn đề này. 
Có ý kiến cho rằng bắt ông Lê Hồng Thọ là do ông Thọ đã đăng lại bài của ông Hạ Đình Nguyên về Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng…hay là do ông Thọ là người nói về biển Đông. Nhưng tất cả đều không phải. Cơ quan công quyền bắt người không chỉ vì một lý do nào mà khác ngoài lý do người đó đã có hành vi nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm các khách thể được pháp luật bảo vệ. Nên tuyệt đối không thể đoán già đoán non về tội danh của một người khi chưa có sự kết luận chính thức của cơ quan thực thi pháp luật. Khi cơ quan Công an đã bắt ông Lê Hồng Thọ tức là đã quyết định thực thi biện pháp ngăn chặn. Chắc chắn họ đã có đủ những căn cứ để bắt tạm giam và khởi tố. Hay nói cách khác việc bắt và khởi tố ông Lê Hồng Thọ là đúng theo trình tự, thủ tục pháp luật đã quy định. Đây sẽ là vấn đề của pháp luật chúng ta cần phải đợi đến cáo trạng phiên tòa gần nhất đối với ông Thọ.
Bất cứ một chế độ nào chắc chắn cũng sẽ có những quy định pháp luật để đảm bảo các quyền tự do dân chủ của một cá nhân nhưng không xâm hại tới các quyền lợi của các cá nhân, tổ chức khác. Ở Việt Nam cũng vậy, điều 258 đang là thanh bảo kiếm để bảo vệ lợi ích của các cá nhân, tổ chức. Trong khi đó ông Lê Hồng Thọ là một Việt Kiều Nhật Bản hồi hương, không hiểu rõ về thực trạng xã hội Việt Nam cũng như có những nhìn nhận, đánh giá thiếu khách quan về tình hình Việt Nam nên đã có những bài viết thiếu thiện chí, những bài viết không đúng với thực tế gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới lợi ích của Nhà nước. Ngay từ hình nền của blog Người Lót Gạch cũng cho thấy điều đó. Trong đó hình ảnh một cậu bé còi cọc khoảng 5, 6 tuổi đang cõng một đống gạch mấy chục kg. Đấy dường như là một điều không tưởng. Ông Lê Hồng Thọ đã diễn tả xã hội Việt Nam giống như xã hội tư bản những năm của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất. Đó là một sự dối trá, bịa đặt, ông Thọ đang cố nhào nặn mọi thứ làm cho người đọc hiểu sai về thực trạng xã hội hiện nay. Từ đó làm người dân mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Ông Lê Hồng Thọ bị bắt chắc chắn cũng không phải là do một vài bài viết gần đây. Mà đó là những bài viết sai trái có hệ thống từ trước tới nay ông đã đăng trên trang blog Người Lót Gạch.
Chắc chắn việc gào thét của giới blogger dân chủ sẽ vẫn còn tiếp tục. Vì trong năm vừa qua đã liên tục rất nhiều blogger sai trái bị nhập kho bóc lịch như Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào…và tiếp theo sẽ không biết thánh nào thăng thiên nữa. Mọi việc đang còn trước mắt, bản án trước sau sẽ rõ cho ông Thọ, người đã nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật quá lâu. 

Quốc Thái

Sự nhân văn của một dân tộc trong một cái chết dũng cảm

Một câu chuyện cảm động được đăng trên Daily News đã lan truyền trên mạng, gây rúng động biết bao trái tim nhân loại.
“Cô sinh viên xinh đẹp ngưới gốc Thổ Nhĩ Kỳ 22 tuổi tên là Tuğçe Albayrak đã ra sức giải cứu cho 2 phụ nữ người Đức bị 3 người đàn ông gốc Serbia tấn công tình dục trước phòng vệ sinh của một nhà hàng tại thành phố Offenbach của nước Đức. Lối một giờ đồng hồ sau khi nữ sinh viên Tuğçe Albayrak giải cứu 2 phụ nữ Đức, cô bước ra bãi đậu xe trước nhà hàng và bị một trong 3 tên khốn đã dùng bạo lực đánh cô đến bất tỉnh. Tên tấn công được nhận diện là Sanel M. người Đức gốc Serbia 18 tuổi. Và cố đã giã từ cuộc sống vào chính ngày sinh nhật của mình.”
 “Trong diễn văn chia buồn công bố Tổng Thống Đức Joachim Gauck đã nói rằng”Giống như mọi người dân, tôi rất bàng hoàng trước tin vụ tấn công khủng khiếp nầy. Tuğçe đã cống hiến cho chúng tôi sự kính trọng và thán phục lớn lao. Cô sẽ mãi là một tấm gương mẫu mực cho tất cả chúng ta”. Hàng ngàn người đã khóc khi tiễn đưa cô về nơi an nghỉ”.
Chúng ta bỏ qua luật pháp và các khía cạnh của Nhà nước đã làm gì khi xảy ra vụ việc trên, sau đó như thế nào. Đó là luật pháp điều chỉnh, có vụ việc ắt sẽ có sự điều chỉnh theo những giá trị tối thiểu nhất. Chắc chắn những tên tội phạm kia sẽ bị truy tố, bị cộng đồng lên án. Đó là hậu quả mà chúng phải chịu khi đã gây ra sự đau đớn, thiệt hại cho nạn nhân. Hành vi nguy hiểm cho xã hội chắc chắn sẽ bị truy tố theo luật hình sự, không thể trốn thoát được. Nhưng chúng ta đã phải thán phục, giống như tổng thống Đức đã phát biểu rằng “Tugce đã cống hiến cho chúng tôi sự kính trọng và thán phục lớn lao”. Và khi cô ngã xuống đã có hàng chục ngàn con người đã phải rơi nước mắt. Và đọc giả yêu chuộng hòa bình, tiến bộ trên khắp thế giới cũng sẽ kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của cô. 
Điều đáng nói ở đây đó là sự hy sinh lớn lao của cô trước cái ác vì điều thiện, vì sự tiến bộ xã hội. Sự bao dung của chính người thân cô sau sự ra đi của cô. Ở nơi nào trên thế gian này cũng có cái thiện, cái ác, lẽ phải trái của hành xử. Nhưng ở đâu con người còn dám lên tiếng vì điều dở, cái ác, dám phản đối sự sai trái thì xử đó ắt còn tiến bộ, văn minh. Khi mà con người vô cảm , dối trá lên ngôi, bạo lực tràn lan, ai cũng chỉ ậm ờ cho qua chuyện. Nơi mà người dân sợ vạ lây, sợ rằng không ai bảo vệ mình thì ắt xứ đó sẽ tụt hậu. Khi mà người ngay sợ người gian thì những cái hay cái tốt sẽ chẳng bao giờ đơm hoa kết trái được. Sự việc trên đây trong xã hội sẽ không ít đối với bất kỳ nước nào. Ở Ấn Độ nạn hiếp dâm xảy ra thường xuyên, ở xứ ta nạn cướp, giết, hiếp cũng đâu có ít. Ai không tin cứ sáng ra đứng ở phố mà hóng các xe bán báo dạo có loa phát thanh là biết ngay. Nhưng ở chúng ta đang thấy một thực tại rằng vô cảm, bất chấp luật pháp, hành xử côn đồ hơn là nhân văn tiến bộ. Thực trạng cán bộ công chức cắp ô làm việc vô trách nhiệm, hách dịch cửa quyền với nhân dân. Người dân thiếu ý thức pháp luật, mất niềm tin vào pháp luật khiến cho tình trạng tự xử kiểu như tai nạn giao thông xuống nhảy bổ vào đánh phủ đầu; bắt được trộm chó là cả làng vây đánh chết tươi tại chỗ. Chúng ta không thấy được trong đó sự nhân đạo, sự hành xử nhân văn. Một xã hội mà chỉ lấy bạo lực để trị bạo lực, lấy bạo lực để trị cái ác chắc chắn sẽ tạo ra hệ quả xấu, chỉ làm cho phát sinh mâu thuẫn thêm.
Không phải chỉ vụ việc hôm nay chúng ta mới thấy được sự ứng xử tiến bộ của một dân tộc. Chính nước Đức sau ngày thống nhất đã tự làm những điều thẳng thắn nhìn lại lịch sử. Đó là họ đã dạy chính những đứa trẻ của họ về tội lỗi diệt chủng của cha ông họ đối với người Do Thái. Họ dám nhìn nhận vào sự thật để vượt qua nó nhằm kiến tạo một hình ảnh nước Đức đẹp hơn trong tương lai. Ngày hôm nay cũng vậy, họ sánh bước với nhau tiễn đưa một cô gái nhỏ bé đã hy sinh vì điều thánh thiện về với đất mẹ. Họ đang cổ vũ cho điều thiện. Không vì thế mà tất cả họ lên tiếng đòi xử tử những kẻ khốn nạn kia. Không vì người thân họ đã mất mà gia đình cô gái kia mong pháp luật truy tố.
Cậu của cô gái đã nói rằng “Những đứa trẻ của họ đã làm điều sai lầm. Ít ra họ cũng nên nói “Sự đau đớn của quý vị cũng là sự đau đớn của chúng tôi.” Riêng tôi cũng lấy làm tiếc cho đứa trẻ kia. Nhưng tôi đoán rằng họ chẳng biết ân hận gì cho con gái của chúng tôi cả!” Ông Albayrak cũng kêu gọi 2 phụ nữ Đức đã được nữ sinh viên Tuğçe cứu nên gởi đơn miễn tố đến Cảnh Sát.
Cũng giống như người Nauy đã hành xử đối với Anders Behring Breivik- kẻ đã giết người hàng loạt vào năm 2011. Đó là họ lặng lẽ tiến đưa những người đã khuất, cầu cho linh hồn an nghỉ, không ai lên tiếng đòi tăng án cho kẻ đã giết người hàng loạt. Người Đức ngày hôm nay cũng đã làm được điều đó, họ lấy sự nhân văn cao cả để đối xử với cái ác, khuất phục cái ác. Đó là điều mà chúng ta cần phải học hỏi, nhất là trong tình trạng xã hội chúng ta đạo đức đang có phần xuống dốc hiện nay.
Quốc Thái



Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Hệ quả từ vụ việc ông Trần Văn Truyền

Nếu pháp luật mà cứ bỏ tù, phạt tiền một vài trường hợp rồi tất thảy sẽ sợ hãi mà chấp hành răm rắp, tuân theo ngàn người như một thì Bộ máy công quyền và con người vận hành nó đâu phải đau đầu buốt óc. Tham nhũng bản thân nó đã là một hành vi có hại cho xã hội, là tội  phạm theo như luật học. Nếu chỉ răn đe, thu hồi, bồi thường, xử phạt mà hết được tham nhũng thì chắc đã không phải nghĩ.
Việc Ban bí thư chỉ đạo với sự vào cuộc của Thanh tra chính phủ và các ban ngành liên quan để xử lý kịp thời sai phạm của nguyên Tổng thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền là một điều đáng được hoan nghênh. Việc thẳng tay thu hồi lô đất 598 B5 đường Nguyễn Thị Định, có diện tích 351 m2; ngôi biệt thự cao cấp số 105 đường Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh của ông Trần Văn Truyền đã đem lại lòng tin cho nhân dân. Và khẳng định một điều rằng ở xứ sở này không dung túng cho tham nhũng, bất kể đó là ai. Báo chí cùng lúc đã vào cuộc, vụ việc ông Trần Văn Truyền được đưa ra các diễn đàn, đưa lên đặt xuống để tìm cách giải quyết, làm sáng tỏ vấn đề.

Biệt thự của ông Truyền tại Bến Tre
 Nhưng cái gì cũng có hai mặt. Thiết nghĩ, các Ban ngành có trách nhiệm từ cao xuống thấp đã xắn tay áo vào cuộc đối với căn biệt thự cũng như vô số tài sản khác của một cựu quan chức là chuyện tốt. Nó rất tốt trước mắt, nhân dân tin tưởng, làm bao quan khác đang nhà cao cửa rộng xe sang bất minh mất ăn mất ngủ. Nhưng đó vẫn chỉ là giải pháp tạm thời, mang tính xử lý hậu quả hơn là xử lý triệt để vấn nạn mà Đảng ta đã từng đưa vào một trong bốn nguy cơ, coi là “Quốc nạn”. Nhưng mặt tiêu cực của sự xử lý mạnh tay theo kiểu đấu tố, truy thu, hạ bệ uy tín ông Truyền cũng sẽ để lại hậu họa cho công tác đấu tranh phòng chống tham nhũng sau này. Vụ việc của ông Truyền chỉ bột phát khi mà một phóng viên chụp được bức hình căn biệt thự của ông Truyền, và kéo dài dai dẳng đến nay, chưa có chứng cứ nào khác ngoài mấy bức hình đó và những sự suy đoán. Chỉ thấy lương không đủ để mua được biệt thự thì vu ngay là tham nhũng, hối lộ.
Vào cuộc, xử được ông Truyền mới thấy cái tai hại khi hành động lỗ mãng “dứt dây động rừng”. Từ vụ việc ông Truyền rồi quan tham nào mà chẳng sợ, từ dạo ông Truyền bị dư luận lên án đến nay có khối quan khác tham nhũng sẽ tự chui vào vỏ “nghèo khổ, đói rách, lương không đủ sống”.  Và từ nay về sau nếu có quan nào sau khi về hưu đã ký một loạt quyết định bổ nhiệm cũng sẽ không bao giờ xây nhà to như vậy nữa. Tiền bạc nhiều quá thì gửi ngân hàng Thụy Sỹ, rồi cho con cháu kinh doanh để rửa tiền. Có ngàn thứ khác để cất tiền, nguy hiểm nhất là các con sâu lớn đã đục khoét được tiền của Quốc gia sẽ đem ra nước ngoài gửi để con cháu sang bên Tây mà hưởng. Lúc đó thì dư luận có mà lên tiếng bằng mắt, đám nhà báo kền kền lấy gì mà giật tít. Tiền của Quốc gia tham nhũng nhưng đưa ra gây dựng làm ăn, tạo công ăn việc làm cho người dân thì vẫn còn giá trị. Tuy là có tội trước nhưng lại tạo phước sau cho muôn dân, vẫn còn có thể chấp nhận được. Đơn giản là xây dựng  cái biệt thự ông Truyền còn tạo ra bao nhiêu công ăn việc làm, tiêu thụ hàng trăm tấn vật liệu xây dựng…Chứ tiền ăn cắp mà mang đi gửi nước ngoài để tránh bị truy tố thì chẳng khác nào đang “bán nước ăn dần”.
Bây giờ xử ông Truyền không khó, nhưng từ nay về sau để lôi ra được một vị “đen như ông Truyền” sẽ rất khó. Sẽ dẫn đến nguy cơ ông Truyền sẽ là vật tế thần cho đám tham nhũng khác, là tấm thân gánh chịu điều tiếng cho thiên hạ. Cái mà các Cơ quan ban ngành cần làm để chống tham nhũng không phải là đi xử một hai người. Mà là nhìn rút ra những gì từ vụ ông Truyền để có những biện pháp thấu đáo tránh “đánh rắn giữa khúc”. Cần nhìn ra những lỗ hỏng nào trong công tác tổ chức cán bộ, từ khâu bổ nhiệm cho đến lúc về hưu. Quan trọng hơn cả là hoàn thiện pháp luật về phòng chống tham nhũng…làm cho quan có muốn tham cũng không dám tham. Chứ để cho tham nhũng xảy ra rồi đi bắt xử từng người, ăn rồi bắt nôn ra thì còn lâu mới tận diệt được tham nhũng. Và thiên hạ cũng đừng mừng quá hóa rồi, tức lâu nay giờ mới bắt được một con cá chuột lớn trong chĩnh gạo nên đập chết luôn, trong chĩnh gạo vẫn còn con lớn đang tiếp tục “đục khoét” và con bé vẫn tiếp tục “chạm khắc” nếu như không có giải pháp để phòng ngừa.

Quốc Thái

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Nguyễn Văn Hải đang bị o ép

Bước xuống phi trường Losangeles, Nguyễn Văn Hải đã được sự đón chào nồng ấm của tất thảy đám ba que cũng như các anh chị dân chủ nơi xứ người. Tuy vui hơn bao giờ hết như Hải Điếu Cày đã rất tỉnh táo khi không chịu cầm lấy lá cờ ba sọc của đám vong Quốc cờ vàng kia dí vào. Chứng tỏ Nguyễn Văn Hải đã rất cáo già, tránh bị lợi dụng một cách rẻ mạt vào công cuộc pr cho đám lưu vong Việt Nam Cộng Hòa. Hải đã rất khôn trong kiểu lập lờ hai ba mặt khi được trả lời phỏng vấn về cờ đỏ cờ vàng chẳng hạn như “Lá cờ là một biểu tượng... và chúng ta đấu tranh vì mục tiêu tự do dân chủ [chứ] không phải vì biểu tượng một lá cờ bởi vì biểu tượng thì có thể thay đổi nhưng mục tiêu đấu tranh thì không bao giờ thay đổi", "Và nếu có một lá cờ nào đại diện cho những quyền tự do dân chủ, quyền lợi của dân tộc, của tổ quốc thì tôi sẵn sàng đứng dưới lá cờ đó để đấu tranh cho tất cả lợi ích của dân tộc, của tổ quốc”.
Đó là cách ẩn dật của Hải, và nếu không ngoa thì đó là cách để giữ lý tưởng, không bị ùa vào bầy đàn Việt Tân đang đói như chó lạc nhưng vẫn suốt ngày kêu gọi khôi phục chế độ cờ vàng. Mỗi con người ai cũng có một con đường riêng, kể cả sự sai trái hay đúng đắn của một con người. Nguyễn Văn Hải đã định hình cho mình đường ray đó là lừa bịp, rao giảng về dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí…những thứ đã từng đưa lại sự sung túc cho anh cũng như đã mang lại một suất định cư ở Mỹ. Hải thừa hiểu rằng ở Cali đang tập hợp nhiều thành phần sống như anh. Những kẻ rao giảng về dân chủ, kẻ đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam, có đến hàng trăm đảng phái chi chit như nấm đang đòi lãnh đạo nước Việt Nam ở bên kia bán cầu. Đó là mánh khóe làm ăn của từng người và của từng nhóm người sau năm khi đã phải lang bạt trên đất Mỹ. Nguyễn Văn Hải đủ khôn ngoan để tránh xa những thứ không thuộc sở trường của anh. Anh không thể dấn thân vào để làm miếng mồi cho bọn khốn nạn đang đói khát, lợi dụng xong người khác rồi quẳng ra đường. Bởi Hải đã từng thấy ở Trần Khải Thanh Thủy, sau thời gian nồng ấm ngọt nhạt với Việt Tân Thủy đã bị trù dập, chà đạp một cách không thương tiếc. Vì vậy Hải rất giữ kẽ, cố gắng chừa cho mình một con đường để quay trở về nếu chẳng may có mệnh hệ gì.
Nhưng hôm nay, mọi thứ đã không được như vậy nữa. Nguyễn Văn Hải đã sa ngã trên chính con đường anh đã chọn. Lý tưởng tự do dân chủ của anh đã bị lợi dụng, anh đã phải ngậm đắng nuốt cay khi chính mình phải quấn trên cổ một dải cờ ba sọc được một mụ nạ dòng của đám cờ vàng quàng cho. Hải đã cố gắng tươi tỉnh, tỉnh táo khi ngồi trước camera truyền hình SBTN nhưng nhìn qua rõ thấy đó là sự giả tạo kệch cỡm. Bị buộc phải quảng một tấm giẻ lau ba sọc và ngồi cười, trả lời phóng vấn trước ống kính phóng viên để đổi lấy ít tiền và con đường sống giữa bầy sói thì đúng là bi kịch đau thương của đời người. Có thể nói chính môi trường sống nơi đây đang đầy đọa Nguyễn Văn Hải, đang chà đạp, làm tha hóa Nguyễn Văn Hải. Có lẽ Nguyễn Văn Hải của cách đây một tháng và ngày hôm nay đã hoàn toàn khác. Chính anh đã tự tay đập bỏ lý tưởng, lập trường của bản thân, bị đám cờ vàng dụ dỗ, mua chuộc vào làm tay sai cho chúng.
Nguyễn Văn Hải đang cười gượng khi quàng cờ vàng
Con đường để quay về với quê hương kể từ khi Hải dứt áo ra đi giờ càng xa lắc xa lư hơn nữa. Người ta có thể tha cho Hải của trước đây, còn Hải của ngày hôm nay sẽ khó có cơ hội để quay về với quê hương. Ai rồi đến lúc ngắc ngoải miệng lỗ mà chẳng muốn về với quê cha đất tổ chứ. Nhưng Hải đã bị trượt theo đường ray của chính cuộc đời mình. Một tương lai mờ mịt đang chờ anh với đám Việt Tân ô hợp kia. Đừng tưởng cứ là khoác cờ vàng lên cổ là được lĩnh tiền của đám Việt Tân lâu dài và coi như là công thần. Chắc chắn không sớm thì muộn Hải cũng bị đá đít một cách không thương xót. Đến như Bùi Tín, cầm cờ ba que hươ hươ trên đường phố để lấy lòng đám cờ vàng mà còn không được tha tội đã cầm súng bắn vào Ngụy quân nữa là Hải. Có lẽ Nguyễn Văn Hải nên chấp nhận với một bi kịch suốt phần đời còn lại trên đất Mỹ.

Quốc Thái

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

CPJ đang làm gì Hải Điếu Cày

Sau những ngọt nhạt ban đầu nơi đất khách quê người, sự nồng ấm của đám kền kền đón tiếp thì Hải Điếu Cày đã gặt hái được phần thưởng, mà được coi như là truy lĩnh. Cái gọi là “Giải thưởng tự do báo chí”, thứ mà CPJ đã cố tình trao cho Hải khi y đang thụ án trong trại giam số 6 Bộ Công an. Qua đây thấy CPJ đang cố tình khơi gợi lại vụ việc mà đáng ra phải trao vào năm 2013, lợi dụng Hải cho những mục đích xấu xa nhất.
Nếu như CPJ trao giải thưởng “Tự do báo chí”  năm 2014 cho Hải Điếu Cày thì chuyện đã không có gì phải nói. Đằng này CPJ lại tổ chức một buổi lễ với đầy đủ ban bệ, phóng viên đám kền, đài SBTN, BBC để trao cái đã trao từ năm ngoái. Cho thấy rằng ban cốt cán của CPJ đã có sự tính toán lợi dụng nốt hình ảnh Điếu Cày sau khi sang Mỹ. Ban tổ chức CPJ đã cố tỏ ra trước đám kền kền trong nước cũng như hải ngoại rằng CPJ rất trung thực trao giải thưởng đến cùng cho dù người đó có bị “tù cộng sản” đến bao nhiêu năm nữa. Nhưng đây chỉ là một trò “vải thưa che mắt thánh”. Hải Điếu Cày mà không được Nhà nước Việt Nam nhân đạo tha bổng thì liệu có nhận được cái giải thưởng tự do báo chí kia không?. Trong khi Hải Điếu Cày đã vi từng vi phạm trắng trợn pháp luật Việt Nam. Hải bị cơ quan thực thi pháp luật xử lý theo đúng trình tự, thủ tục pháp luật và y đã phải thụ án tù. Qua đây cho thấy CPJ đang hướng đến cổ vũ, thúc đẩy hơn nữa các hoạt động chống đối, phá hoại trật tự mà Nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã thiết lập.
Hải Điếu Cày truy lĩnh giải thưởng tự do báo chí 2013
Điều đáng nói ở đây là bản chất của tổ chức ma cô CPJ. Cái tên mỹ miều Ủy ban bảo vệ nhà báo đang ngày càng lộ bản chất là một tổ chức được chăn dắt để tung hô, cổ súy cho những phần tử nổi loạn tại một số nước bé như Việt Nam. Như thế, cái mác gọi là bảo vệ nhà báo chỉ để làm cảnh. Còn tận sâu trong đó, những giải thưởng vinh danh, những thỉnh nguyện thư…đều hướng đến một mục đích xấu xa, đê hèn đó là can thiệp vào nước khác. Nhằm ủng hộ, cổ súy những người đang có tư tưởng và hành động đi ngược lại với pháp luật Việt Nam và một số nước. Nếu mục đích hoạt động của CPJ thực sự là để bảo vệ các nhà báo chân chính thì chắc chắn hoạt động của CPJ cũng nhằm vào cổ vũ các hoạt động báo chí đúng pháp luật. CPJ phải tích cực bài trừ các hoạt động nổi loạn, coi thường, ngồi xổm lên pháp luật mà Nguyễn Văn Hải đã thực hiện. Nhưng đằng này hoạt động thực tế của CPJ đang đi ngược lại với tôn chỉ mục đích của tổ chức này khi mới thành lập.
Thương cho Hải Điếu Cày, chắc anh đang dần tỉnh mộng với “giấc mơ Mỹ”. Sự thật đang vả lật mặt anh, anh đang dần không còn giá trị lợi dụng, chuẩn bị rơi vào quên lãng. Những cái tay bắt mặt mừng thửa ban đầu, những cái ôm nồng thắm tại phi trường Losangeles sẽ không còn mà thay vào đó là những toan tính, lợi dụng của các tổ chức, cá nhân. Ở quê hương người ta vinh danh anh vì anh còn giá trị lợi dụng. Anh đang ở sào huyệt của Cộng sản nên anh là cánh tay dài cho biết bao đám ma cô, đám chăn dắt tín đồ cuồng chống Cộng để kiếm xèng của quan thấy. Lúc đó ở trên quê hương anh gào thét dăm ba câu về dân chủ, nhân quyền; anh viết vài ba bài về tự do báo chí ắt hẳn anh được đám kền kền tung hô, vỗ tay đồm độp. Cho rằng anh là người hùng, là một người phấn đấu không biết mệt mỏi cho một Việt Nam tự do dân chủ…Nhưng sang Mỹ lại khác. Một xã hội thực dụng, quan thầy Mỹ chi tiền cho đám kền kền để phá bỏ chế độ Việt Nam thì quyết không rơi rớt được đồng cắc nào. Ở Cali còn dày đặc đám ma cô, côn đồ, thảo khấu đang chực những đồng tiền quan thầy rơi rớt ra. Người người toan tính, nhà nhà toan tính. Giờ lại thêm vào một Hải Điếu Cày nữa chắc chắn cuộc sống sẽ khó khăn hơn. Chắc chắn những hành vi lợi dụng anh xong rồi sẽ đến kiểu ma cũ bắt nạt ma mới.
Sự việc CPJ tổ chức cho Hải Điếu Cày truy lĩnh giải thưởng Tự do báo chí năm 2013 chính là một trò hề mà đám kền kền hải ngoại đang diễn. Giải thưởng không nhằm vinh danh mà chỉ nhằm đánh bóng tên tuổi CPJ, sử dụng Hải như một miếng mồi để câu nhử những kẻ khác đang sống tại Việt Nam. Than ôi, đúng là cuộc đời Hải Điếu Cày còn nhiều gian truân lắm.
Quốc Thái


Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Vùng nhận diện phòng không trên Biển Đông – Âm mưu đen tối

Khoảng thời gian đầu năm 2014 đến nay những động thái lộ liễu của Trung quốc về âm mưu độc chiếm Biển Đông ngày càng lộ rõ, đặc biệt với những hành động như công bố bản đồ 9 đoạn mở rộng, đưa giàn khoan vào vùng lãnh thổ trên biển của Việt Nam, tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông. Mặc dù đã bị dư luận thế giới nên án rất nhiều về việc vi phạm luật pháp quốc tế, Điều ước quốc tế, và gần nhất là vi phạm chính cam kết COC, DOC với các nước Asean đối với vấn đề Biển Đông. Có thể thấy đó là một cách hành xử thiếu khôn ngoan khi mà Trung Quốc liên tiếp có những hành động mà nói một đằng làm một nẻo, liệu như vậy có xứng đáng với cái danh của một nước lớn. Phải chăng Trung Quốc đang tự cô lập chính mình trong khu vực Châu á, và sự phản đối của dư luận thế giới.
Gần đây, Trung Quốc tiếp tục tiến hành âm mưu độc chiếm Biển Đông với việc thành lập vùng nhận diện phòng không trên Biển Đông nhằm mục đích thiết lập căn cứ hạ tầng để hỗ trợ hệ thống radar và hoạt động thu thập thông tin tình báo. Tại sao Trung Quốc lại tự đơn phương quyết định hành động những vấn đề nhạy cảm, gây phức tạp tình hình khu vực Asean với các nước có lợi ích tại Biển Đông, trong đó có Việt Nam.


Đường băng do Trung Quốc xây dựng trên đảo Phú Lâm - thuộc quần đảo
 Hoàng Sa của Việt Nam
Việt Nam phản đối mạnh mẽ về hành động này của Trung Quốc, đây là hành động vi phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam và có nguy hiểm trực tiếp đến an ninh quốc phòng của Việt Nam tại vùng biển Đông. Trung Quốc thực sự đã có rất nhiều hoạt động phi pháp xâm phạm vào quy tắc đã cam kết về ứng xử tại biển Đông đã ký với các nước Asean, cam kết không làm phức tạp thêm tình hình khu vực. Tuy nhiên thực tế cho thấy thì Trung Quốc hoàn toàn không muốn như vậy, âm mưu đẩy cao mâu thuẫn để sử dụng sức mạnh nước lớn độc chiếm hoàn toàn khu vực Biển Đông theo ý đồ đường lưỡi bò.
Nực cười hơn, khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc lại tuyên bố với thế giới rằng các hoạt động trên nhằm “cải thiện các điều kiện sống của những người Trung Quốc trú trên đảo và để hoàn thành tốt hơn các nghĩa vụ quốc tế của Trung Quốc về mặt tìm kiếm, ứng cứu trên biển, cũng như để cung cấp các dịch vụ công”, ngụy trang cho âm mưu của mình. Thật là một sự ngụy biện vô lý không chấp nhận được.
Việt Nam đã và đang tiếp tục đấu tranh mạnh mẽ bằng biện pháp ngoại giao, tranh thủ sự ủng hộ của dư luận thế giới, kiên quyết không để Trung Quốc thực hiện được âm mưu đen tối, kiên quyết giữ vững độc lập chủ quyền dân tộc, như Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thể hiện rõ quan điểm chung là “vừa hợp tác vừa đấu tranh”. Tình hình thế giới và khu vực ủng hộ rất lớn cho Việt Nam, đồng thời Việt Nam cũng có sự ủng hộ của luật pháp quốc tế vì chính Trung Quốc là nước vi phạm các quy định của pháp luật quốc tế, tự hạ thấp vị thế của mình với thế giới. Việt Nam đang đứng ở phần chính nghĩa, Trung Quốc sẽ không thể phủ nhận và chối bỏ điều đó. Qua đây có thể hiểu rằng không phải cứ là nước lớn sẽ có hành động quân tử.
                                                                 Nguyễn Huy


aimua24h.com